Nhà xác của thành phố là một nơi vừa nặng nề tuyệt vọng vừa đáng sợ, đặc biệt là khi bạn đến viếng thăm nó vào một ngày buồn chán và chậm chạp. Ngay cả việc khám nghiệm tử thi cũng trở nên vô cùng rùng rợn đối với bác sĩ pháp y nữa. Vâng, đó cũng chính là ngày xốc ruột những người khâm liệm tử thi, khiến họ gần như là muốn nôn thốc nôn tháo trước bữa trưa của mình sau nửa ngày làm việc mệt mỏi.
Nằm trên chiếc bàn sắt lạnh ngắt trước người khâm liệm xác chết là một tên con trai cao, gầy. Da hắn ta trắng bệch. Một vài lớp da của hắn trũng xuống do vết sẹo hằn sâu trên mặt. Đôi mắt hắn nhìn chăm chăm một cách vô hồn lên trần nhà, dường như không bao giờ khép lại được. Một đường rạch kéo dài trên mặt hắn thành một nụ cười. Vâng, đây chính là JEFF, hay còn được biết đến là JEFF the Killer. Nếu bạn đang tự hỏi rằng, chẳng lẽ Jeff the Killer đã chết rồi sao, thì tôi xin đáp lại rằng: Có thể lắm chứ. Có thể những ngày tháng hoành hành của hắn đã kết thúc. Có thể những việc hắn làm đã quay lại và trở thành quả báo cho hắn. Có thể cảnh sát cuối cùng cũng đã giải quyết xong một vụ giết người hàng loạt gây chấn động cả thế giới. Có thể các chướng nghiệp tội ác đã quay lại và đẩy hắn xuống địa ngục. Tất cả mọi thứ đều là khả thi.
_ Là một vụ giết người – một nhân viên pháp lý lên tiếng – Mất máu do vết thương quá nặng. Đơn giản vậy thôi.
_ Frank à – đồng nghiệp của tên kia thì thầm – Tôi không nghĩ đây đơn thuần là một vụ giết người đâu. Có gì đó không ổn… đáng ra hắn đã phải chết cháy sau khi cảnh sát đưa hắn ra khỏi toà nhà phừng phực lửa đó rồi chứ? Ý tôi là, không người nào…
_ Elli… cô nhìn xem. Hắn có còn là con người nữa không?
Chap 2: Thứ hai
Sweet dreams are made of this
Who am I to disagree
Travel the world and the seven seas
Everybody looking for something
Some of them want to use you
Some of them want to get used by you
Some of them want to abuse you
Some of them want to be abused.
Ta đắm chìm trong cơn đê mê ngọt ngào
Trên đời này có ai cần một kẻ như ta?
Ngao du khắp bốn phương tám hướng
Ta nhìn thấy đủ loại người khác nhau
Có những kẻ muốn lợi dụng các ngươi
Nhưng cũng có những kẻ muốn các ngươi sử dụng chúng
Có những kẻ muốn ngược đãi các ngươi
Nhưng cũng có những tên muốn được các ngươi ngược đãi.
Leng keng…
_ Này, anh còn sống không đó? – một bệnh nhân bên kia giường rướn người qua hỏi hắn.
_ Ừ… sao…? – Hắn trả lời.
_ Ngủ *éo được. Chả bao giờ ngủ được ở mấy nơi bốc mùi bệnh viện thế này cả. – tên bạn cùng phòng của hắn thở dài.
_ Ừ… – hắn thơ thẩn đáp lại.
_ Xin lỗi vì đã làm phiền nhá. Mà sao anh phải vào đây nằm vậy? Coi kìa, anh quấn băng trông như xác ướp ấy! – tên đó bật cười.
_ Tôi… bị thiêu sống – đó là những gì hắn lầm bầm trong miệng.
_ Mẹ kiếp! Sao khủng thế!? Nhưng làm sao mà…
_ Không quan trọng nữa rồi – hắn thều thào. – Còn anh thì sao?
_ Ừ thì… tôi *éo có bị bỏng… à xin lỗi, chắc anh không nhìn thấy… bị quấn băng đầy mặt thế kia mà… Tôi bị xe quẹt. Gãy mẹ nó chân nên phải vào đây nằm. Tôi nói là mình không sao, nhưng tụi bác sĩ cứ đòi ở lại quan sát…
_ Vậy… anh không di chuyển được, phải không?
_ Sao cơ? À không. Coi như tôi nằm kẹt trên giường luôn đi.
_ Tốt. – giọng nói của hắn bất chợt phản phất tà khí.
_ Khoan đã! Anh đang làm cái mẹ gì vậy!? Sao anh đứng lên được!? Chả phải là anh bị bỏng sao!?
_ Ngươi có từng thấy vết bỏng của một người nào đó trước đây chưa?
_ Mẹ kiếp, mày là cái chó gì vậy!? Y TÁ!!!! Y TÁ!!!
_ Tại sao bọn mi lại hét vào mặt ta? Có biết như thế là ta buồn lắm không hả? Ta đẹp thế này mà…
_ Mày điên à!? Mày không được làm như vậy!? Bỏ cái tay ra khỏi ống truyền nước biển mau! Mày sẽ giết tao mất!
_ Ngươi có bao giờ có cái cảm giác đó không? Biết là mình không nên làm mà vẫn cố làm cho bằng được đấy? – Hắn mỉm cười một cách kích động. Vâng, đây chính là Jeff the Killer huyền thoại. – Xui cho ngươi rồi.
_ KHÔNG!!!! KHÔNG!!! AI ĐÓ CƯU...
_ Suỵt… đi ngủ đi nào. Ngươi đang làm phiền tới các bệnh nhân khác đấy.
Tiếng gào thét của người đàn ông bị nhấn chìm trong sự tĩnh lặng của màn đêm…
Bác sĩ và y tá xộc vào, chỉ để thấy một cái xác vô hồn trên giường bệnh. Ông ta bị bịt miệng bằng băng keo dính, dường như là vì hung thủ muốn ông ta im lặng hay sao ấy. Nạn nhân tội nghiệp đã bị phanh thây hết lục phủ ngũ tạng. Dường như tên hung thủ này đã dùng tay không để gây án mạng, bản báo cáo khám nghiệm tử thi cho thấy. Những dấu vân tay đầy máu vẫn còn trải dài trên ra trải giường của nạn nhân. Huyền thoại đã sống lại. Giờ thì đi ngủ đi.
Jeff đang thảnh thơi bước đi trên một con đường vắng ở một vùng ngoại ô thành phố mà lâu rồi hắn vẫn chưa đến thăm. Đây chính là “nhà” cũ của hắn. Kí ức bắt đầu ùa về, khiến nội tâm hắn như bị giằng xé bởi hai bản ngã. Tuy nhiên, hắn yêu cảm giác bối rối và mâu thuẫn này, bởi nó như một động lực thúc đẩy hắn rằng hắn có việc cần làm ở đây. Sớm thôi, tay hắn sẽ được vấy máu thêm một lần nữa. Jeff thẩn thơ đi ngang qua trạm xe buýt ấy. Một phần kí ức của hắn lại trỗi về. Hắn nghe được tiếng xe đang lăn bánh trên con đường bê tông. Hắn nhìn thấy một tên đầu gấu, một con dao. Và cảm giác ấy lại quay về, mạnh mẽ và nồng nàn gấp vạn lần trong tiềm thức của hắn. Dãy kí ức của hắn xâu lại thành một chuỗi. Một bức tranh từ thời quá khứ hiện ra. Hắn nhớ ra tên Randy. Chính xác hơn, hắn cảm nhận được lòng căm hận đang sôi sùng sục trong máu của hắn đối với Randy. Thằng chó chết đó đã phá huỷ mọi thứ của hắn; gia đình hắn, gương mặt hắn, và hơn hết là bản ngã lương thiện của hắn đã bị Randy chà nát. Mọi chuyện là lỗi của thằng khốn đó. Nếu có thể, Jeff thề hắn sẽ cho Randy chết thêm một lần nữa. Bất chợt, Jeff dừng lại. Hắn đã về tới “nhà” mình rồi.
Jeff để ý có một tấm bảng được đặt trước nhà mình. Nhìn bề ngoài căn nhà trông có vẻ rất trống rỗng và hoang tàn, nhưng Jeff bước đến gần và nhặt cái chìa khoá mà ngày xưa họ vẫn thường để ở dưới tấm thảm trước cửa. Giờ đây chỗ đó đã ngổn ngang bụi bặm và gạch đá rồi. Jeff mở cửa và bước vào nhà. Hắn vẫn còn nhớ mình luôn về nhà trước bố mẹ và anh trai. Vì thế nên mẹ đã làm cho hắn một cái chìa khoá riêng để còn tiện tay ra vào. Hắn nhìn xung quanh. Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn kể từ cái ngày hắn chạy ra khỏi đây. Không có gì biến mất hay bị di chuyển hết. Đột nhiên, hắn muốn kêu lên hai chữ bố, mẹ, dù biết rằng những gì mình nhận được sẽ chỉ là một sự im lặng. Qua ngần ấy năm, hắn đã quen với việc này rồi.
Ánh trăng ngoài cửa chiếu vào nhà bếp, khẽ phản chiếu trên mặt bàn ăn và nhẹ nhàng rọi vào phòng khách. Ti vi và đồ đạc vẫn nằm yên ở vị trí cũ, chậu cây kiểng bằng nhựa cũng thế. Nơi này không khác gì một viện bảo tàng trưng bày những kỉ vật về cuộc sống trước đây của Jeff cả. Đáng ra hội đồng thành phố đã cúp điện ở nhà hắn rồi, nhưng Jeff thấy lạ lắm, vì đồng hồ báo thức trong phòng Liu vẫn còn phát ra ánh sáng xanh kì lạ, và vẫn còn chạy đúng giờ đúng ngày.
Hắn bắt đầu hồi tưởng lại chuyện xưa…
_Suỵt, đi ngủ đi nào…
Tiếng âm vang của quá khứ dao động trong Jeff, khiến hắn nhớ ra tất cả. Một phần trong hắn muốn khóc, vì anh trai hắn, vì bố mẹ hắn và những người hắn đã tàn sát. Nhưng phần khác, hắn phủ nhận tất cả. Hắn bắt đầu đi khắp nhà, và vô tình nhìn thấy tủ kính đựng rượu của bố hắn. Jeff lôi ra một chai rượu, dốc hết vào ly và bắt đầu nốc cạn. Tại sao nơi này vẫn chưa mất điện nhỉ? Chẳng phải sau những gì đã xảy ra, đáng lẽ hội đồng thành phố phải cắt điện và nước ở đây chứ. Jeff ngồi đó suy nghĩ. Hắn có linh cảm rằng có chuyện gì đó không ổn đang diễn ra, nhưng lại mặc kệ và để mình đắm chìm trong kí ức ngày xưa. Cảm xúc khi còn là con người ùa về, khiến hắn như tỉnh thức khỏi cơn ác mộng của cuộc sống. Đã 3:50 sáng rồi. Jeff ngồi co ro trong bóng tối, chôn vùi trong câm lặng....

