XtGem Forum catalog
Wap giải trí - Đọc truyện
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


_ Jeffrey? Con yêu, có phải là con đó không?

Jeff nhận ra giọng nói ấy. Thật dịu dàng và êm ái biết bao… mọi thứ đều quá quen thuộc… Hắn nghe thấy tiếng thuỷ tinh vỡ trên sàn nhà. Trong một thoáng, Jeff rút con dao ra và chĩa vào mặt người phụ nữ còn đang ngỡ ngàng trước mặt mình. Dù sao đi nữa, trông hắn vẫn như một đứa con trai tuổi mới lớn. Hắn nhìn bà ta. Tại sao lại thế được!? Không lẽ nào… Hắn vẫn còn nhớ chuyện mình đã làm mười một năm về trước. Hắn vẫn còn nhớ chính mình đã tàn sát cả gia đình. Nhưng, người phụ nữ đứng trước mặt hắn, với nụ cười trên môi… hoàn toàn không thể lẫn vào đâu được.

Đó là mẹ của hắn, Margaret.

_ Mẹ… là mẹ đó ư…?

Giọng hắn trở nên run rẩy, y như một đứa trẻ khi vừa tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng vậy. Hắn muốn sà vào lòng mẹ, tìm kiếm sự ủi an bên trong vòng tay bà ấy.

_ Ừ con yêu… là mẹ đây.

Giọng nói của bà ấy xoáy tận vào tâm can của Jeff, chạm đến trái tim đã đóng băng của hắn. Hắn nhớ ra tất cả.

_ Mẹ… con… con tưởng…

_ Suỵt, im nào con trai. Chỉ là ác mộng thôi mà. Không sao đâu. Mẹ vẫn ở đây với con mà? Lại đây nào Jeffy.

Hắn bật khóc.

_ Ôi mẹ ơi… Con không có ý… con không muốn làm hại bố mẹ hay anh Liu! Mẹ ơi, con xin lỗi! Con xin lỗi mẹ nhiều lắm!

_ Jeff, Jeff con yêu. Bố mẹ biết tính con quá rõ rồi mà. Dĩ nhiên là con sẽ không bao giờ làm những chuyện kinh khủng đó. Không bao giờ. Mẹ biết con là một đứa bé ngoan mà, Jeffy của mẹ…

Nước mắt bắt đầu tuôn ra trên đôi mắt vô hồn và lạnh lẽo của hắn. Jeff nhìn thẳng vào mẹ mình.

_ Thật… thật chứ ạ?

_ Ừ, là thật đó con yêu. – Margaret mỉm cười. – Mẹ sẽ lên xem anh trai con thế nào, sau đó sẽ qua phòng chúc con ngủ ngon nhé. Uống hết rượu rồi lên ghế ngủ đi Jeff. Có vẻ như ngày hôm nay đã rất dài với con rồi.

Margaret hôn nhẹ vào trán con trai mình. Sau đó, bà đắp chăn cho hắn, con trai bà. Jeff nhìn mẹ mình.

_ Đi ngủ đi – Margaret lầm bầm.

_ Mẹ, mẹ vừa nói gì cơ!?

Bà ấy mỉm cười, trước khi rút vào bóng tối vĩnh hằng của màn đêm, để lại trong lòng Jeff một hình ảnh tuyệt đẹp của quá khứ, nhưng vươn vãi biết bao nhiêu nghi vấn. Đó là gì vậy? Hồn ma? Một giấc mơ đã thất lạc từ quá khứ? Liệu cảm xúc của hắn có đang bóp nát lí trí của hắn không? Jeff ngồi đó, bất động.

_ Đi ngủ đi Jeff.

Bố hắn, Peter, bước vào, trên tay là một thanh sắt khổng lồ. Lục phủ ngũ tạng của ông vẫn treo lơ lửng trước bụng, ở cái chỗ mà Jeff đã rạch ra.

CHÁT!

_ AAAAAAAAA!!!!!!!

Jeff bật dậy, la hét và thở hồng hộc. Không sao, mọi thứ vẫn ổn. Lạ thay, hắn vẫn đang ở trong nhà mình. Mọi thứ vẫn y như cũ. Jeff bước xuống ghế và quệt những giọt mồ hôi trên trán mình.

Tất cả vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.

Hắn đang phát điên lên. Hắn biết vậy. Khi hắn định bước ra khỏi nhà, ánh bình minh đã bắt đầu ló dạng ở chân trời phương đông. Tiếng chuông điện thoại khiến Jeff lưỡng lự khi bước ra khỏi cửa.

_ Mẹ kiếp, đứa nào vậy?

Tên người gọi đang hiển thị trên màn hình. Là Liu.

_ Liu ư…? – hắn ngỡ ngàng. Điện thoại sắp chuyển qua chế độ tự động nhận cuộc gọi thì Jeff nhấc máy lên – A lô… Liu, có phải anh không? Liu?

Có tiếng xào xạc. Đầu dây bên kia đã cúp máy. Rồi điện thoại đổ chuông thêm một lần nữa. Hắn ngần ngại bấm vào nút trả lời.

_ A lô, ai đấy?

_ Ta sẽ đến với mi, Jeff ạ. – một tiếng thì thầm vang lên ở đầu dây bên kia. Là giọng con gái.

_ Đ*t mẹ, đứa nào đấy!?

Đầu dây bên kia cúp máy.
Chap 3: Thứ ba

Jeff đang ngồi trong một góc khuất của một quán rượu. Hắn trùm mũ qua đầu, ngồi nhâm nhi li rượu dưới ánh đèn lờ mờ của quán. Hắn quét mắt nhìn qua đám đông trước mặt. Tên chủ quán chép miệng với tên quản lý rằng đêm nay có vẻ rất dài. Họ khẽ liếc mắt về phía Jeff. Hắn vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình trông khi đang quan sát đám đông kia. Một người đàn ông to con bước đến ngồi xuống bên cạnh Jeff.

_ Cậu muốn uống gì nào? – người chủ quán hỏi Jeff.

_ Cho tôi một bình rượu Bass… và một chai Jim Bean… nhé? Cám ơn…

_ Tu trong chai luôn hay rót ra li?

Không đợi Jeff trả lời, tên chủ quán lôi ra một cái cốc. Tiếng đá leng keng hoà cùng tiếng rượu chảy trộn lẫn trong dòng suy nghĩ của Jeff.

“Đ*t mẹ, lũ ngu,” hắn cười thầm trong bụng. “Say tí con mẹ nó bỉ hết rồi. Lần này sẽ nhanh thôi, chúng nó *éo còn biết trời trăng gì nữa đâu.”

Jeff đưa tay chạy dọc qua lưỡi dao đang nằm gọn trong túi áo hắn, và vô tình cứa nhẹ ngón tay vào dao. Giọt máu đỏ ấy khêu lên thú tính trong người hắn về một đêm đẫm máu mặn nồng.

Đột nhiên, có tiếng chuông điện thoại. Tên chủ quán bắt máy.

_ A vâng… Xin hỏi là ai đây ạ? Khoan đã, để tôi xem… Có một cú điện thoại dành cho Jeff! Ở đây có ai tên là Jeff không? – ông ta bắt đầu bực mình – đừng lề nhề nữa. Tốn tiền lắm đấy.

_ Rồi, ai đây? – Jeff nhận máy từ tên chủ quán. – A lô? A lô?

Không có tiếng trả lời. Bất chợt, Jeff nhận ra ai đang gọi mình. Ở một góc khuất của toà nhà, hắn nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang đeo kính râm. Cô ta mặc toàn là đồ đen và gương mặt thì đang hướng về Jeff. Nụ cười nửa miệng của cô ta như trêu ngươi hắn. Chiếc iPhone phát sáng trong tay cô ta. Người phụ nữ ấy vẫy tay về phía hắn, với một nụ cười khiêu khích. Cô ta để lại trên bàn một vài tờ tiền, sau đó bước đến chỗ Jeff. Hiện giờ hắn chả còn tâm trạng để trở về ngôi nhà của mình nữa rồi. Jeff quyết định đến một khách sạn nào đó với cô ta để qua đêm vậy. Khi đã bước vào phòng, cô ta trút bỏ bộ váy trên người mình xuống và bước đến gần hắn.

_ Cưng đang thấy trống vắng sao? Có lẽ em sẽ giúp cưng lấp đầy được khoảng trống đó đấy.

_ Vậy à?

_ Có thể… nếu cưng chịu nhả ra một tờ 50 đô cho em – cô ta mỉm cười.

Jeff rút tay ra khỏi túi áo, hoà mình vào không khí lạnh lẽo của màn đêm. Hắn đưa tay lên vết rạch còn mới trên mặt mình, cảm nhận những lớp thịt đỏ loà. Jeff cố dùng răng mà đẩy vết cắt ấy ra. Máu dính trên đầu lưỡi hắn, và Jeff lại nhớ về cô ta, người con gái mặc đồ đen, kẻ đã làm hắn phân tán trong quá rượu. Hắn sẽ tắm trong máu con điếm đấy như một cách trừng phạt cô ta. Jeff quẳng cho cô ta một ly rượu, rồi đè cô ta xuống giường.

Cửa phòng hắn từ từ khép lại. Tiếng rên rỉ ư ư văng vẳng khắp hành lang.

Ba giờ sáng. Tiếng xe kẽo kẹt ngoài đường đi đặt một dấu chấm hết cho một đêm mây mưa nồng nàn của hắn. Cô gái điếm kia bước đến cuối giường và nhặt quần áo mình lên. Jeff cũng ngồi dậy và quan sát cô ta từ phía sau. Áo khoác của hắn vẫn nằm vươn vãi kế bên tấm nệm trải giường. Jeff liếc về phía lưỡi dao sáng bóng của mình, rồi lại nhìn đến làn da trắng muốt của cô gái trước mặt. Ảo tưởng của hắn bay xa. Hắn muốn rạch đứt cổ họng cô ta, rồi nhìn con điếm ấy nằm chết trên chính vũng máu của mình. Hoặc có thể, hắn sẽ đâm cô ta từ phía sau rồi nhìn cô ta chết dần chết mòn vì mất máu....
↑↑ Cùng chuyên mục
» Test thôi mà :) (2017-04-11)
» Dead Bart (Cái chết của Bart) (2014-07-11)
» Hello Molly (2014-07-11)
» User 666 Youtube (2014-07-11)
» That’s It (Thế đó) (2014-07-11)
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» User 666 Youtube
» Thí nghiệm 15 ngày không ngủ của người Nga
» Rotten Girl, Grotesque Romance (Vocaloid)
» Câu chuyện thứ 13: Thánh chiến Jeff và Jane – Một mất một còn
» Câu chuyện thứ 9: Cánh cổng linh hồn
123»
Tags:
Liên kết
Svui24h, Thuan9x
U-ON
C-STAT