Teya Salat
Wap giải trí - Đọc truyện
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tin khẩn: Một kẻ giết người tàn ác có thể đang nhởn nhơ trên khu phố của bạn!

Mấy tuần trôi qua kể từ vụ tàn sát dã man không lời giải thích, hung thủ vẫn còn mặc sức hành động. Có rất ít bằng chứng cho thấy sự hiện diện của hắn, tuy nhiên, một bé trai đã khẳng định với cảnh sát rằng em ấy đã thoát ra khỏi vòng vây của tên sát nhân dã man kia. Sau đây, cậu bé ấy xin được chia sẻ câu chuyện của mình:

“Đêm hôm ấy, cháu gặp ác mộng và giật mình tỉnh dậy lúc 12 giờ đêm,” Cậu bé kể lại. “Bất chợt cháu liếc ra ngoài cửa sổ và thấy nó đang mở toang. Cháu vô cùng ngạc nhiên, vì trước khi ngủ cháu nhớ mình đã đóng nó lại rồi. Nhưng cháu chỉ nhún vai cho qua rồi đứng lên khép cửa lại. Sau đó, cháu chui vào chăn và cố gắng đi ngủ. Đó là lúc cháu có một cảm giác rất kì lạ, y như rằng có người đang theo dõi cháu vậy. Cháu ngước lên và tim thì suýt văng ra khỏi lồng ngực Bên ngoài cửa sổ, qua ánh sáng huyền ảo của vầng trăng trên cao, cháu nhìn thấy một cặp mắt đang láo liên nhìn cháu qua tấm màn hờ hững bên chiếc cửa sổ. Chúng không phải là một đôi mắt bình thường; chúng vô cùng tối tăm và chứa đựng biết bao nhiêu nguy hiểm bên trong. Quanh mắt là những vết thâm đen và… nó khiến cháu sợ chết khiếp. Lúc ấy, hắn mỉm cười với cháu. Một nụ cười thâm độc và ghê tởm, khiến da gà da vịt trên người cháu thi nhau nở rộ khắp nơi. Hắn vẫn chỉ đứng đó, nhìn cháu. Cuối cùng, hắn mở miệng và nói với cháu một câu. Trông nó có vẻ rất bình thường, nhưng chất giọng của hắn y như một kẻ điên loạn vậy.”

““Đi ngủ đi,” hắn đe doạ. Cháu gào lên trong sợ hãi, và hắn phóng đến chỗ cháu, với một con dao trong tay, nhắm thẳng đến tim cháu. Hắn nhảy lên giường cháu. Cháu chống trả, đấm, đá, lăn vòng, cố gắng đẩy hắn xuống đất. Lúc ấy bố cháu xông vào. Hắn phóng dao đi, và nó cắm thẳng vào vai bố cháu. Có lẽ bố cháu đã bị hắn xử rồi, nếu như một trong những người hàng xóm không báo cảnh sát”

“Cảnh sát đã bao quanh khu vực đậu xe gần nhà cháu, và họ đang đột nhập vào cửa ra vào. Tên điên kia chạy vào hành lang. Cháu nghe thấy tiếng kính bể. Khi chạy ra ngoài, cháu thấy cánh cửa sổ ở đằng sau nhà đã bị đập nát. Cháu nhìn ra và thấy hắn đã cao chạy xa bay. Nhưng cháu có thể khẳng định một điều là cháu sẽ không bao giờ quên được gương mặt ấy. Đôi mắt lạnh lẽo, độc ác ấy và nụ cười tâm thần ấy. Chúng sẽ ám ảnh cháu cả đời”.

Cảnh sát vẫn đang truy tìm tên sát nhân này. Nếu bạn có thấy một người nào đó giống như miêu tả trên đang lảng vảng ở khu phố gần bạn, thì hãy báo cảnh sát ngay.

Jeff và gia đình cậu ấy chỉ mới chuyển đến khu xóm mới. Bố cậu được thăng chức, và gia đình cậu đã nghĩ rằng sẽ thật sang nếu cả nhà chuyển đến một khu đang “hot” trên thị trường bất động sản hiện nay. Jeff và anh trai mình, Liu, thật sự không phiền hà gì lắm. Nhà mới thì tốt thôi, có gì đâu? Khi cả gia đình cậu đang dọn đồ ra từ thùng thì một người hàng xóm đến gõ cửa nhà cậu.

“Xin chào” bà ấy nói. “Tên tôi là Barbara; và tôi sống đối diện với các bạn ở bên kia đường. Và ưm, tôi muốn giới thiệu hai mẹ con tôi, coi như làm quen đi hén.” Bà ấy quay lại và gọi cậu con trai của mình ra. “Billy, đây là hàng xóm mới của chúng ta.” Cậu bé Billy nói lí nhí vài câu chào hỏi, rồi lại chạy vụt đi chơi.

“Vâng,” mẹ Jeff nói. “Tên tôi là Margaret, và đây là chồng tôi, Peter. Còn đây là hai đứa con tôi, Jeff và Liu.” Từng người trong gia đình Jeff lần lượt tự giới thiệu mình với bà Barbara, sau đó bà ấy mời cả nhà đến tiệc sinh nhật của con trai bà. Jeff và anh trai mình định từ chối, thì mẹ hai cậu đã gật đầu đồng ý rồi. Khi cả nhà đã soạn đồ ra xong, Jeff đến hỏi mẹ.

“Mẹ, tại sao mẹ lại bắt con đi ăn mấy cái bữa tiệc sinh nhật vớ vẩn thế này? Nếu mẹ chịu khó để ý thì… con lớn rồi, chả còn là nhóc con đần độn nữa đâu.”

“Jeff à,” mẹ cậu thở dài. “Chúng ta mới tới chỗ này thôi, vậy nên mẹ nghĩ rằng tốt hơn hết nên tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với hàng xóm. Con và Liu sẽ phải tới bữa tiệc đấy, nghe rõ chưa?” Jeff định mở miệng cằn nhằn, nhưng lại ngừng lại đúng lúc, khi biết rằng mình chả có cái quyền gì cả. Mẹ đã nói là phải làm. Cậu đi lên phòng mình và nằm sóng soài một cách chán chường trên giường. Jeff ngó lên trần nhà, và đột nhiên, cậu cảm thấy thật kì lạ trong người. Không hẳn là đau nhói… nhưng… nó lạ lắm. Cậu phủi tay xua đi mấy cái cảm xúc vớ vẩn ấy. Mẹ gọi cậu từ dưới nhà, ra lệnh cho cậu mang hết đồ của mình lên. Jeff ngoan ngoãn nghe theo.

Ngày hôm sau, Jeff xuống nhà ăn sáng, chuẩn bị đi học. Khi ngồi vào bàn ăn, cậu lại có cái cảm giác kì lạ đó, và lần này nó mạnh mẽ hơn lần trước rất nhiều. Nó khiến bụng cậu đau thắt lại, nhưng Jeff cũng tặc lưỡi cho qua. Khi hai anh em cậu đã xong bữa sáng, cả hai cùng đi ra ngoài để đón xe buýt. Họ đợi ở trạm xe một lúc, cho đến khi nhìn một thằng trông có vẻ du côn đang trượt ván tới gần mình. Suýt chút nữa tên đó đã đâm trúng Jeff và Liu rồi. Cả hai anh em giật mình bật dậy, miệng lầm bầm chửi, “Mẹ kiếp, mới sáng sớm…”

Thằng nhóc kia dừng chân và quay lại nhìn họ. Hắn đạp phăng cái ván trượt lên rồi chộp lấy nó, y như trong phim vậy. Trông nó khoảng cỡ mười hai hay sao ấy, chắc nhỏ hơn Jeff một tuổi. Thằng nhóc đang mặt một chiếc áo hiệu Aeropostale và một cái quần jeans màu xanh rách rưới.

“Tụi mày, xem kìa. Có hàng mới về đấy.” Đột nhiên, hai thằng nữa xuất hiện sau lưng thằng này. Một thằng thì như cây sậy, thằng kia thì như con voi ấy. “Nghe đây, mấy thằng lính mới. Vì tụi mày mới đến nên cho phép đại ca giới thiệu. Đằng kia là Keith.” Jeff và Liu nhìn về phía tên con trai ốm nhom ốm nhách kia. Hắn có một gương mặt trông rất ngu, kiểu của mấy thằng phụ tá của nhân vật chính ấy. “Và đằng này là Troy.” Hai anh em nhìn sang thằng mập. Nói thật là đến voi còn phải bái nó làm sư. Cứ như là nó chỉ biết ngồi không từ khi còn ẵm ngửa ấy.

“Còn tao,” thằng “thủ lĩnh” lên tiếng. “Tao là Randy. Tụi tao đặt ra một điều luật là bất cứ thằng nào bắt xe buýt ở đây đều phải nộp phí bảo kê cho tụi tao. Chúng mày hiểu chứ?”. Liu đứng đưa tay đẩy Jeff ra sau lưng mình, trông cậu như đang sẵn sàng thụi cho mấy thằng côn đồ này vài cú. Tuy nhiên, một trong số bọn chúng đã chĩa dao vào mặt cậu. “Chậc chậc, tao đã mong là tụi mày sẽ hợp tác kia mà. Rượu mời không ưa mà lại mê rượu phạt à?”. Một thằng đi đến chỗ Liu rồi giật phăng cái bóp tiền ra khỏi túi cậu ấy. Cảm giác ấy lại trỗi dậy trong Jeff. Bây giờ nó đã thực sự quá mạnh rồi; cứ như là nó đang thiêu đốt cả người cậu vậy. Jeff bước lên trước Liu. Liu ra lệnh cho em trai mình quay trở lại, nhưng Jeff bơ anh mình đi rồi dợm bước tới chỗ đám lưu manh.

“Nghe đây mấy thằng chó. Tụi mày có trả lại bóp tiền cho anh tao không thì bảo?”

Randy rút dao ra, bỡn cợt với lời đe doạ của Jeff.

“Chính xác thì mày sẽ làm gì hả?” Ngay khi hắn vừa xong câu nói của mình, Jeff đã lao đến thụi Randy một phát vào mặt. Khi Randy máy mó đưa tay lên xoa mặt nó thì Jeff đã nhanh tay bẻ gãy tay thằng nhỏ. Randy gào lên trong đau đớn và Jeff chộp luôn con dao trong tay thằng bé. Keith tuôn một tràn tiếng Đan Mạch vào mặt Jeff thì bị cậu cho một nhát dao vào cánh tay luôn. Troy ì ạch xông vào Jeff. Chả có gì khó. Jeff thụi vào bụng thằng mập ấy một phát là nó ngã quỵ ngay. Khi ngã xuống đất, Troy mửa hết ra đường. Liu chỉ biết điếng hồn nhìn Jeff.

“Jeff… sao mà có thể…” cậu chỉ lắp bắp ra được vài tiếng, trước khi xe buýt đến. Cả hai anh em biết ngay là bất lợi đang đứng về phía mình, vì người ngoài nhìn vào cũng tưởng là họ gây án. Cả hai lao đi càng nhanh càng tốt. Khi ngoái đầu nhìn lại, họ thấy là bác tài đang bổ ra chăm sóc bọn kia. Khi tới trường, cả hai không dám hé môi với ai về những gì đã xảy ra. Ngồi nghe chứ không nói là quy tắc của họ sau chuyện này. Liu chỉ nghĩ là em trai mình đi đánh nhau với tụi du côn thôi, nhưng Jeff biết mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn thế nữa. Nó là một thứ vô cùng kinh tởm. Cậu biết nó đang cuồn cuộn trong huyết quản cậu mạnh mẽ như thế nào. Cậu biết rằng một ngày nào đó, mình sẽ không thể kiềm hãm được cái thú tính hành hạ người khác mất. Cậu không thích nó chút nào cả, nhưng chả hiểu sao trong người cậu lại thấy khoan khái đến cực độ. Cái cảm giác kì lạ đó hầu như đã biến mất rồi, và nó đã không tới làm phiền cậu trong suốt thời gian ở trường. Dù biết rằng sau những sự cố vừa rồi, mình không nên bắt xe buýt nữa, cậu vẫn mặc xác mà đi, cảm thấy vô cùng sung sướng trong lòng. Khi về nhà, bố mẹ hỏi ngày đầu tiên đi học thế nào, Jeff chỉ đáp lại bằng một giọng phản phất mùi nham hiểm, “Vui lắm”. Ngày hôm sau, Jeff nghe thấy có tiếng gõ cửa. Hai viên cảnh sát đã ở ngay trước mặt cậu khi mẹ cậu mở cửa. Bà ném một cái nhìn đầy giận dữ đến Jeff....
↑↑ Cùng chuyên mục
» Test thôi mà :) (2017-04-11)
» Dead Bart (Cái chết của Bart) (2014-07-11)
» Hello Molly (2014-07-11)
» User 666 Youtube (2014-07-11)
» That’s It (Thế đó) (2014-07-11)
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Câu chuyện thứ 11: Jeff the Killer – Đằng sau sự thật
Tags:
Liên kết
Svui24h, Thuan9x
U-ON
C-STAT