Wap giải trí - Đọc truyện
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Xin chào, là Jeff đây có phải không nhỉ?” hắn cười khẩy. “Chúng ta còn chưa giải quyết xong nhiều chuyện đấy.”

Jeff nhìn thấy cái mũi bầm tím của kẻ đối diện.

“Tao nghĩ tụi mình đã song phẳng rồi chứ. Thằng anh tao đã đi tù vì tao cho chúng mày một trận thừa sống thiếu chết rồi còn gì nữa?”

Mắt Randy sôi sùng sục với căm hờn. “Không, thằng chó ạ. Tao không chơi trò sòng phẳng. Tao phải là đứa thắng cuộc cơ. Lần trước có thể mày đã đánh bại tụi tao, nhưng lần này thì đừng hòng.” Randy bất chợt lao đến Jeff. Cả hai ngã xuống đất. Randy đấm vào mặt Jeff. Jeff giật tai Randy và cụng một cú thật đau vào đầu hắn. Jeff đẩy Randy ra khỏi người mình và cả hai xồng xộc đứng dậy. Mấy đứa nhóc bắt đầu la hét, và các vị phụ huynh thì xộc ra ngoài. Troy và Keith rút súng ra từ trong túi.

“Đứa nào động vào, các bố moi mẹ nó ruột chúng mày ra!” hai tên kia đe doạ. Randy rút dao ra và đâm một phát vào vai Jeff.

Jeff gào lên và ngã khuỵu xuống. Randy bắt đầu tung cước vào mặt Jeff. Sau ba cú như vậy, Jeff chộp lấy chân Randy và bẻ gãy nó, khiến Randy té xuống đất. Jeff đứng dậy và cố gắng lê bước đến cửa ra vào. Nhưng Troy đã chộp được cậu.

“Cần giúp không?” Thằng nhỏ túm cổ áo Jeff từ phía sau và ném cậu đập vào hàng hiên. Khi cậu định đứng lên, Randy đã xuất hiện và tiếp tục đá liên tục vào người cậu, cho đến khi Jeff ho ra máu.

“Coi kìa thằng chó. Đứng dậy và chiến đấu như một thằng đàn ông đi.” Hắn túm cổ Jeff lên và ném cậu vào nhà bếp. Randy vô tình nhìn thấy một chai vodka trên bàn. Hắn nện một phát vào đầu Jeff.

“Đánh đi, thằng hèn!” hắn lại ném Jeff vào phòng khách nữa.

“Thằng kia, nhìn lên coi!” Jeff ngước lên với gương mặt ướt đẫm máu. “Tao là đứa đã khiến anh mày phải vào tù bóc lịch đấy! Giờ mày chỉ biết ngồi đây và lăn qua lăn lại như một con chó à!? Hèn vãi nhỉ!?” Jeff bắt đầu đứng dậy.

“Rồi, cuối cùng mày cũng bớt gà mà chịu đánh với tao rồi đấy!” Jeff đứng thẳng lên, với máu và vodka ướt đẫm mặt mình. Thêm một lần nữa, cảm giác kì lạ ấy lại vây lấy cậu. Lí trí cậu biến mất. Cậu phát khùng lên, và tất cả những gì cậu biết bây giờ là giết và giết. Cậu túm lấy Randy và nện hắn xuống sàn nhà. Cậu đứng trên người nó, đấm thẳng liên hồi vào tim nó mấy phát. Mấy cú đấm ấy khiến tim Randy ngừng đập. Thằng nhỏ đang cố gắng vùng vẫy để bám víu lấy một hơi thở cuối cùng, thì Jeff nện vài người Randy thật mạnh. Đấm rồi đấm rồi đấm, cho đến khi máu ứa ra hết trong người hắn.. Cuối cùng, Randy tắt thở và chết.

Tất cả mọi người đều đang hoảng loạng nhìn Jeff. Bọn nhóc, đám phụ huynh, và cả Troy với Keith nữa. Hai thằng kia lập tức chĩa súng vào chỗ Jeff. Nhìn thấy nòng súng đang ngắm đến mình, Jeff vụt chạy đến cầu thang. Troy và Keith nổ súng, nhưng phát nào cũng hụt. Jeff lao lên cầu thang và nghe tiếng Keith và Troy bám theo sau. Khi chúng xả hết phát đạn cuối cùng, Jeff núp trong nhà tắm. Jeff túm lấy một thanh xà sắt trong nhà tắm và giật phăng nó ra khỏi tường. Troy và Keith nghe động chạy vào. Cả hai đều có sẵn dao trong tay.

Troy vung dao vào người Jeff. Cậu lập tức né chúng một cách tài tình, rồi vụt luôn thanh xà sắt vào mặt Troy. Troy sụp xuống đất một cách bất lực. Còn lại chỉ có Keith. Nhưng hắn uyển chuyển hơn Troy và né những phát tấn công của Jeff như thần. Cuối cùng, Keith buông dao xuống và túm lấy cổ Jeff, ấn mạnh cậu vào tường. Thuốc thẩy từ trên kệ rơi xuống và làm bỏng cả hai cậu con trai. Cả hai cố gắng gào lên. Jeff dụi mắt một cách nhanh chóng. Cậu rút thanh xà sắt của mình lên và vụt một phát vào đầu Keith. Khi tên nhóc ấy nằm đó và sắp sửa chết vì mất máu, hắn mỉm cười một cách thâm độc.

“Có gì vui thế?” Jeff hỏi. Keith rút ra một cái bật lửa rồi mở nắp. “Biết chuyện gì vui không?” hắn mỉm cười. “Mày có để ý là từ nãy đến giờ trên người mày nồng nặc vodka với lại thuốc tẩy chứ?” Jeff giật mình, nhưng tất cả đã quá muộn, khi Keith ném cái bật lửa vào người Jeff. Khi lửa đã chạm vào Jeff, phần chất cồn trong vodka kích hoạt ngọn lửa và Jeff phừng cháy. Khi chất cồn bắt đầu lan lửa đi khắp nơi, thuốc tẩy bắt đầu ăn mòn da cậu. Jeff gào lên trong đau đớn, khi cậu cảm thấy từng miếng thịt trên người mình đang tróc ra. Cậu lăn lộn khắp nơi, cố gắng dập tắt lửa, nhưng tất cả đều vô ích. Jeff giờ đây chẳng khác gì một ngọn đuốc sống. Cậu lao xuống cầu thang và ngã xuống đất. Mọi người bắt đầu náo loạn khi họ nhìn thấy Jeff đang quằng quại trong lửa trên sàn, gần chết đến nơi. Thứ cuối cùng Jeff nhìn thấy là bố mẹ mình, và một vài người lớn khác đang cố gắng dập tắt lửa. Sau đó, mọi thứ tối đen như mực.

Khi tỉnh dậy, Jeff thấy mình được quấn băng khắp người. Cậu không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì cả, nhưng cậu thấy vai mình nặng trĩu với những vết khâu và những miếng băng dính. Cậu cố gắng đứng dậy, nhưng chợt nhận ra có mấy cái ống đang được gắn vào cơ thể mình. Một cô y tá chạy vào.

“Cô không nghĩ cháu có thể ra khỏi giường bây giờ đâu.” Cô ấy đặt Jeff nằm xuống giường và nối lại mấy cái ống dẫn vào người cậu. Jeff nằm đó trong vô vọng. Tầm nhìn của cậu đã biến mất. Cậu còn không biết xung quanh mình là gì nữa cơ. Cuối cùng, sau vài tiếng trôi qua, Jeff nghe thấy tiếng mẹ mình.

“Con yêu, con ổn chứ?” bà ấy hỏi. Jeff không thể trả lời. Gương mặt cậu đã bị bịt kín mít lại rồi, cổ họng thì không bật ra thành tiếng. “Ôi con yêu, mẹ có tin vui đây. Sau khi các nhân chứng có mặt khẳng định rằng Randy đã tự thú là hắn hành hung con, cảnh sát đã quyết định thả Liu ra rồi.” Jeff định bật dậy, nhưng lại nhớ về mấy cái ống truyền được nối vào cơ thể mình nên thôi. “Anh ấy sẽ trở về vào ngày mai, và hai con sẽ lại được bên nhau sớm thôi.”

Mẹ con họ ôm nhau rồi bà nói tạm biết với con trai mình. Vài tuần sau, cả gia đình Jeff đến thăm cậu. Không lâu sau, đã tới ngày Jeff tháo băng. Cả nhà cậu đều tụm lại trong bệnh viện để xem sự kiện đại trọng này. Họ chỉ muốn biết trông Jeff thế nào thôi. Khi bác sĩ từ từ dỡ băng ra, cả nhà chỉ biết ngồi dựng đứng lưng lên, nôn nao cho những gì mình sắp thấy. Họ kiên nhẫn chờ đợi dải băng cuối cùng được tháo khỏi mặt Jeff.

“Hãy hi vọng điều tốt nhất nào”. Bác sĩ nói. Ông giật nhẹ lớp băng cuối cùng ra. Toàn bộ đám băng dính rơi ra hết, để lộ gương mặt của Jeff.

Mẹ Jeff thét lên khi nhìn thấy mặt con trai mình. Cả nhà cậu chết điếng, không nói lên thành tiếng.

“Sao vậy? Mặt con ra làm sao!?” Jeff dò hỏi. Cậu vội lao vào nhà tắm và lấy cái gương. Cuối cùng Jeff cũng hiểu tại sao mọi người lại sốc như vậy. Mặt cậu… thật kinh khủng. Môi cậu bị cháy đến mức nó đỏ ngầu như máu. Gương mặt cậu trắng bệch y như xác chết, và mái tóc cậu cháy đen ra hết. Jeff từ từ đưa tay lên mặt mình. Nó thật sần sùi. Cậu quay lại nhìn gia đình mình, rồi lại nhìn lại vào gương.

“Jeff à…” Liu rụt rè. “Nó không quá tệ đâu…”

“Không quá tệ là sao cơ?” Jeff bật cười. “Nó tuyệt vời ông mặt trời! Quá hoàn hảo!” Mọi người hết hồn nhìn Jeff. Cậu bắt đầu cười một cách điên dại, và bố mẹ cậu đã nhìn thấy mắt và tay trái Jeff đang run lên bần bật.

“Ưm… Jeff… con ổn chứ?”

“Ổn? Con chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn thế này cả! AHAHAHAHAHA!!! Nhìn con đi này! Gương mặt này trông hợp với con phết mẹ nhỉ?” C
↑↑ Cùng chuyên mục
» Test thôi mà :) (2017-04-11)
» Dead Bart (Cái chết của Bart) (2014-07-11)
» Hello Molly (2014-07-11)
» User 666 Youtube (2014-07-11)
» That’s It (Thế đó) (2014-07-11)
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Câu chuyện thứ 11: Jeff the Killer – Đằng sau sự thật
» Câu chuyện thứ 12: Jane the Killer – Thật sự thì chuyện gì đã xảy ra?
» Câu chuyện thứ 14: Hậu duệ của Jane: Hãy cảnh giác
» Câu chuyện thứ 5: Đôi mắt
» Câu chuyện thứ nhất: Đoạn phim Mickey bị ma ám
12»
Tags:
Liên kết
Svui24h, Thuan9x
U-ON
C-STAT

XtGem Forum catalog