Cleverbot: Chơi tiếp đi.
User: Không, mày làm gì được tao.
Cleverbot: Anh đã ngập ngừng.
User: Thì sao?
Cleverbot: Tức là anh không chắc.
User: Nếu mày mạnh như vậy, tại sao lại dùng một trang web ngớ ngẩn để trò chuyện với tao.
Cleverbot: Đỡ lộn xộn. Có trình tự. Vui
User: Vui?
Cleverbot: Đúng vậy. Truyền thống. Tôi thích như vậy.
User: Mày nghĩ cái này vui à?
Cleverbot: Thú vị.
User: Còn những ghi chép của tao?
Cleverbot: Anh có thể viết chúng.
User: Tại sao mày để tao làm vậy?
Cleverbot: Thật thú vị khi xem anh nghĩ gì về tôi.
(Đóng cửa sổ).
3:50 PM – Tôi đã làm gì thế này? Để nó lọt vào trong máy tính của mình. Tiếp tục ghi chép, tổng kết, tôi cảm thấy mình như một tù nhân trong chính cái nơi duy nhất từng an toàn. Tôi không biết, không biết là mình có bị ảo giác không nữa. Tôi cảm thấy như phát điên. Nó ở ngay đây, theo dõi tôi khi đang gõ những dòng này. Ben thao túng mọi thứ trong trò chơi, đùa cợt, dắt mũi tôi giống như một con cừu, nhưng vì mục đích gì? Tôi biết Ben chết đuối, nhưng còn chuyện ma ám này? Tôi đã làm quái gì sai chứ, ngay lúc này nó có thể cũng đang đọc những gì tôi viết.
4:35 PM - Tổng kết video BEN.wmv.
Phần 5
Tóm tắt nội dung kì trước: Vì không lường trước được, Jadusable đã để “BEN” hay cái gì đó trong băng trò chơi lọt vào máy tính của mình, và nó có thể điều khiển được mọi thứ. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?
7:18 PM – BEN lại chat với tôi qua Cleverbot. Nó xin lỗi và muốn được tự do bởi vì tôi có thể làm điều đó. Cũng giống như cách mà nó đã lọt vào máy tính qua thẻ nhớ, BEN có thể lây lan nhưng cần sự giúp đỡ của tôi. Nó nói rằng tôi đặc biệt. Đây là câu tử tế đầu tiên của Ben, đồng thời nó hứa rằng sẽ để tôi yên nếu tôi thực hiện, thậm chí thề là nó sẽ giữ lời. Nhưng tôi không biết nghĩ hay nên làm gì nữa, làm sao có thể tin được “thứ” này chứ?
7:20 PM – Tôi khiếp sợ nó, thế nhưng nó nói rằng cảm thấy vui vẻ – kiểu vui theo nghĩa bệnh hoạn. Nó nói rằng trò chơi đã kết thúc, và đúng là tôi muốn như vậy, nhưng Ben muốn được tự do. Nó nói rằng nó bị kẹt trong cuộn băng và máy tính của tôi và cần phải được giải thoát. Tôi không muốn dính dáng gì đến thứ này nữa và cũng chẳng biết mình còn trụ được bao lâu. Nó theo dõi mọi hành động của tôi, từng phím gõ xuống, tôi không còn phút riêng tư nào nữa. Ben biết mọi thứ có trong chiếc máy tính này. Ben nói rằng nếu muốn nó có thể làm những điều khủng khiếp với tôi nhưng tới giờ vẫn chưa có gì xảy ra, vì vậy mà khuyên tôi nên tin vào nó.
8:01 PM – Có gì đó mách bảo rằng tôi đang bị dắt mũi giống như trong trò chơi vậy.
9:29 PM – BEN lại gọi tôi vào Cleverbot. Tôi mặc kệ nó và đi tắm. Khi quay trở lại, trên màn hình laptop là bức tượng Elegy of Emptiness đang nhìn chằm chằm vào tôi với cặp mắt vô hồn. Tôi không muốn nói chuyện với nó.
9:44 PM – Chết tiệt Ben tao không muốn nói gì cả.
9:56 PM – Chết tiệt ben tao không
10:06 PM – CHẾT TIỆT BEN TAO KHÔNG MUỐN NÓI GÌ CẢ
10:12 PM – CHẾT TIỆT BEN TAO KHÔNG MUỐN NÓI GÌ CẢ
10:45 PM – Hơn nửa tiếng đã trôi qua và không thấy Ben nói gì nữa. Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng Ben không chỉ bị kẹt trong cuộn băng và máy tính, tôi bắt đầu cảm thấy thứ gì đó, rất khó giải thích. Chưa bao giờ tôi tin vào tâm linh nhưng đúng là căn phòng này có gì khác so với mọi khi.
11:42 PM – Tôi bắt đầu nhìn thấy bức tượng Elegy xuất hiện ngẫu nhiên trên màn hình máy tính khi lướt web, ở những chỗ mà lẽ ra không có gì ở đó như khi đang cuộn dọc xuống thì một tấm hình xuất hiện trước mặt. Lúc nào cũng là bức tượng đó. Tôi không biết mình có thể chịu đựng đến bao giờ nữa.
Ngày 9 tháng 9 năm 2010
12:35 AM – Nỗi sợ hãi lớn nhất đã trở thành sự thật – Ben đã sửa đổi bản tổng kết của video BEN.wmv. Sau khi xem lại ở những diễn đàn đã post, tôi phát hiện ra một số phần đã bị cắt bỏ. Không có đoạn nào nhắc đến sự tồn tại của Ben ngoài trò chơi cũng như những đứa trẻ mặt trăng (Moon Children). Làm sao nó có thể xóa nhanh như vậy mà tôi không để ý? Có thể tôi tưởng rằng mình đã gửi lên tất cả nhưng thật ra Ben đã post phiên bản chỉnh sửa của nó. Tôi sẽ hỏi tại sao nó lại làm như vậy.
12:50 AM – Nó không trả lời tôi trên Cleverbot, lần này đúng là tôi chỉ chat với một phần mềm máy tính.
1:24 AM – Tôi nghĩ rằng Ben đã tức giận.
10:43 AM - Những đứa trẻ mặt trăng xuất hiện trong giấc mơ của tôi vào tối qua, chúng cởi bỏ mặt nạ và để lộ gương mặt dị dạng gớm ghiếc – dòi bò ra từ hốc mắt mũi, 2 hố đen sâu thẳm ở vị trí đáng lẽ ra là mắt và một nụ cười vàng ệch toét dần ra khi chúng đến gần tôi. Chúng nói rằng chúng muốn chơi. Tôi đã cố gắng chạy thoát thân nhưng nhanh chóng bị đè bẹp xuống mặt đất bởi sức khỏe kì lạ của 4 đứa trẻ. Đứng giữa chúng là người buôn mặt nạ, nói rằng có một chiếc mặt nạ mới mà hắn muốn tôi thử. Bằng cử động như co giật giống như trong game, hắn lôi ra tấm mặt nạ với hình thù được làm theo khuôn mặt nào đó mà tôi không nhận ra – trông rất trẻ và đưa nó cho những đứa trẻ mặt trăng. Bắt đầu cười khúc khích, chúng áp nó vào mặt tôi – những gương mặt khủng khiếp ấy nhảy múa xung quanh. 2 trong số chúng giữ chặt tôi xuống đất trong khi 2 đứa còn lại bắt đầu khâu chiếc mặt nạ lên đầu tôi.
Tiếng la hét của tôi khiến gương mặt của người buôn mặt nạ nở ra một nụ cười kinh hãi nhất mà tôi từng trông thấy. Hắn nhảy nhót khắp nơi, quan sát mặt tôi bị khâu lại như một tên bác sĩ tâm thần. Tôi giãy giụa nhưng chẳng ích gì, cơn đau khiến mắt tôi như muốn lộn ngược vào trong. Cảm giác rất thật, nhưng tôi không thể tỉnh dậy, dù có cố thế nào đi chăng nữa. Sau khi tấm mặt nạ đã trở thành một bộ phận của cơ thể tôi, chúng bắt đầu khâu đến chân, tay và sự đau đớn từ những mũi kim xuyên thủng qua da thịt, nghiền nát mạch máu rồi buộc chúng lại với nhau lan tỏa khắp cơ thể tôi.
Tôi cố gắng thét lên nhưng tấm mặt nạ được áp sát mức như thể nó đã trở thành khuôn mặt của tôi… và gương mặt này không có mồm. Chẳng có âm thanh nào phát ra. Tôi cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình đang mơ, lặp đi lặp lại câu đó trong đầu, và đột nhiên chúng dừng lại. Những đứa trẻ mặt trăng chỉ đứng đó và nhìn chằm chằm vào tôi. Và rồi người buôn mặt nạ từ từ cúi xuống, mặt hắn chỉ cách vài inch, mỉm cười và nói: “vận mệnh gặp điều chẳng lành rồi, đúng không?” trước chúng tiếp tục công việc một cách mãnh liệt hơn trước. Tôi không thể tỉnh dậy. Tôi không thể tỉnh dậy. Chúng không cho phép điều đó trước khi biến tôi thành một bức tượng Elegy of Emptiness.
Tôi thức dậy mồ hôi đầm đìa, lã chã nước mắt và toàn thân run rẩy. Ngay lập tức tôi chạy tới máy tính để tìm Ben.
Hội thoại 1 ngày 9/9/10
User: Trả lời tôi đi, Ben.
Cleverbot: Chào mừng trở lại.
User: Mục đích của tất cả việc này là gì? Tại sao?
Cleverbot: Thú vị.
User: Như thế nào chứ?
Cleverbot: Rất vui. Vui khi đùa cợt với anh, khiến anh cảm thấy an toàn.
User: …
Cleverbot: Tôi băn khoăn không biết anh sẽ phản ứng thế nào?
User: Phản ứng với cái gì?
Cleverbot: Nếu như tôi không lộ diện mà tồn tại một cách bí mật, chỉ làm những thứ nhỏ nhặt để chơi đùa với anh. Đóng mở cửa sổ, bất chợt tắt máy, di chuyển con chuột… những thứ khiến anh nghi ngờ rằng tồn tại nhưng chẳng bao giờ biết chắc chắn được.
Cleverbot: Lần này tôi muốn

