Tạch tạch tạch
Hắn vẫn đang mỉm cười.
Tạch tạch tạch
Ta bắt đầu lùi lại, mắt vẫn không rời khỏi hắn. Sau đó, ta quay lại và bỏ chạy khỏi nhà bếp. Khi ta hé đầu để nhìn ra cửa sổ, ta nhìn thấy một vệt máu đỏ nhây ra trên kính.
Ta quay lại và nhìn khắp nhà bếp. Mọi thứ đều ngăn nắp đến phát sợ, ngay cả bộ dao cũng vậy. Ta với tay lấy một con dao, nắm nó thật chặt. Ta tìm điện thoại và tính gọi cho cảnh sát, nhưng đường dây thì đã bị đứt bỏ mẹ từ đời nào. Ta không biết di động của bố thì sao nữa. Không biết ổng đã sửa nó chưa ta. Nhưng mà thôi, ta cũng chả muốn lên phòng để kiếm nó đâu. Đâu có ai ngu đến mức quay lưng lại với địch để cho nó đâm chết đâu? Ta cũng không muốn cầu cứu hàng xóm nữa, vì Jeff sẽ làm hại họ, thậm chí là giết họ nếu hắn bắt được họ. Vậy nên ta chỉ còn một sự lựa chọn duy nhất thôi, là đơn phương độc mã chống lại hắn.
Ta siết chặt con dao trong tay hơn nữa khi bước ra ngoài cửa trước, xỏ giày và bước ra ngoài đường. Tay ta vẫn còn nấn ná lại nắm cửa ra vào khi ta đã bước ra ngoài. Nhưng ta biết mình cần phải làm gì. Ta buông tay ra và dợm chân băng qua đường.
Khi đến nhà hắn rồi, ta đi chậm lại. Đầu gối ta run cầm cập một cách hãi hùng, tay ta ướt đẫm mồ hôi. Hơi thở của ta ngập ngừng hơn và nhanh hơn. Trước khi ta kịp nhận ra điều gì, ta đã thấy mình đứng trước cửa nhà hắn và thở hổn hển y như một con cún tội nghiệp. Ta thu hết can đảm, vặn cửa rồi nhắm tịt mắt lại, giật mạnh cánh cửa ra.
Ta đứng trước cửa, với con dao trong tay phải, trong khi tay trái vẫn còn nắm cái núm vặn cửa, trong lòng thì quá hoảng loạn để mở mắt ra. Cho đến khi ta nghe thấy một giọng nói. “Rất vui vì em đã tới. Em làm được rồi. Anh vui lắm, cưng ạ.” Ta mở mắt ra. Sau đó hét thất thanh lên.
Mắt hắn mở to, không hề chớp. Nụ cười của hắn ướt đẫm máu. Đuỵt! Hắn rạch mặt hắn rồi! Quần áo hắn bê bết máu. Ta bất tỉnh thêm lần nữa.
Khi tỉnh dậy, ta thấy mình đang ngồi trên bàn ăn. Con dao thì đã biến mất. Khi nhìn xung quanh, ta thấy có người ngồi quanh bàn. Đó là bố mẹ ta, bố mẹ Jeff, anh trai hắn là Liu, và mấy người bạn của ta. Họ đều đã chết. Trên mặt họ là một vết rạch, trông như họ đang cười ấy. Ở tim họ là một lỗ khoét đỏ tươi. Mùi hôi thối khiến ta muốn đổ bệnh… thật sự là ta không tìm được từ ngữ để miêu tả nó. Nó không giống những mùi trước đây mà ta biết. Nó là mùi hôi thối của sự diệt vong.
Ta muốn thét lên, nhưng tên khốn kia đã nhét giẻ vào mồm ta rồi. Hắn còn trói ta vào ghế nữa chứ. Ta quét mắt khắp căn phòng một cách bàng hoàng. Nước mắt tuôn rơi trên gò má nóng hổi của ta, che đi viễn cảnh kinh hoàng và mùi hôi thối của xác chết.
“Cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi kìa”.
Ta quay lại và nhìn. Jeff đang ở bên cạnh ta. Ta cố gắng gào lên, nhưng miếng giẻ thì đã kẹt cứng trong họng ta rồi. Đột nhiên, hắn xáp lại gần ta, kề con dao nhọn hoắc vào cổ ta.
“Suỵt, im nào cưng. Hư quá đấy nhé. Cưng không biết la hét vào mặt người khác là bất lịch sự lắm à?” Hắn từ từ kè dao lên mặt ta, liên tục ấn nhẹ những đường nét vô hình trên gương mặt ta từ khoé miệng cho đến hai bên má, giống như đang rạch một nụ cười vậy. Ta run cầm cập khi hắn đang làm điều đó. Khi ta quay đi khỏi hắn, hắn túm gáy ta lại, ép ta phải nhìn thẳng vào cái cảnh tởm lợm trên bàn ăn. “Nào nào, cưng đang xúc phạm tới những vị khách của anh đấy. Sao cưng lại không nhìn vào họ? Họ xinh đẹp thế cơ mà?”
Ta nhìn lại, nhìn vào những gương mặt đã bị rạch nát bấy của mọi người, nhìn đến phần thịt đỏ tươi trên lồng ngực họ. Những giọt nước mắt nóng hổi lại rơi, và ta khóc thút thít như một đứa trẻ.
“Ôi chao ơi, cưng làm sao vậy?” Jeff thì thầm bên tai ta. “Chẳng lẽ cưng thấy bất lực vì không được xinh đẹp như họ sao?”
Ta nhìn về phía hắn, cố gắng hiểu xem hắn đang nói cái mẹ gì. Nhưng ta lại quay đi thêm một lần nữa, khi nhìn thấy nụ cười ma quái của hắn.
“Đừng lo cưng à. Anh sẽ cho cưng trở nên thật xinh đẹp luôn. Cưng nghĩ sao?” hắn luồn con dao vào tấm giẻ bịt miệng rồi cắt nó ra.
Ta nhả ra tấm giẻ và nhìn thẳng vào mắt hắn, cố gắng giữ yên cho hắn cũng nhìn vào ta. Hắn khẽ nghiêng đầu khi ngó đến ta. Ta nhắm chặt mắt lại rồi quay đi, trong miệng lầm bầm một cách nguyền rủa, “Tự cắn tr*m tự vẫn đi”. Sau đó, ta quay về phía hắn, “Thằng hề chó chết!”.
Hắn cười phá lên. Nói thật là ta thà để cho hắn mỉm cười với ta còn hơn.
“Cưng vui tính hơn ta tưởng đấy”.
Hắn xáp lại gần ta hơn. Ta quay đi chỗ khác, và cảm nhận được hơi thở của hắn trải dài trên làn da ta.
“Bạn bè thì phải giúp đỡ nhau mà, phải không? Được rồi, anh sẽ giúp cưng trong chuyện sửa sắc đẹp này.”
Hắn buông đầu ta ra. Khi ta ngước lên nhìn lại, hắn đã rời khỏi căn phòng rồi. Ta nhìn về phía cái bàn thêm một lần nữa, cố gắng nuốt trôi hết những gì trước mắt. Nước mắt lại tiếp tục rơi, khi ký ức ta hiện ra hình ảnh của gia đình và bạn bè, những người chỉ mới vài tiếng trước đây vẫn còn sống. Ta vẫn còn khóc sướt mướt khi Jeff quay trở lại.
“Đừng khóc”. Hắn thì thầm. “Mọi chuyện sẽ nhanh thôi.”
Ta nhìn xuống dưới tay hắn, và thấy một bình thuốc tẩy và một lọ khí ga.
Mắt ta mở to ra và ta nhìn thẳng vào hắn.
“Anh không có trữ cồn trong nhà nên… thiệt là ngại quá… cái này chắc là được rồi”.
Hắn rưới tất cả những gì trên tay hắn vào người ta.
“Nhanh lên nào cục cưng Jane ơi. Anh gọi xe cứu hoả cho em rồi đấy”.
Sau đó, hắn lấy ra một que diêm.
Rồi bật lửa.
Sau đó ném về phía ta.
Lửa phừng cháy ngay khi que diêm chạm đến chỗ ta. Ta gào lên trong đau đớn. Cơn đau này đang dày xé da thịt ta. Ta cảm nhận được từng lớp thịt trong người đang chảy hết ra ngoài. Hơi nóng của lửa xộc vào từng lỗ chân lông trên người ta. Những giọt máu đang cuồn cuộn xộc qua xộc lại trong huyết quản ta bay hơi hết. Xương cốt ta bắt đầu cháy xém đi và trở nên giòn lại.
Trước khi bất tỉnh, ta nghe thấy tiếng cười khanh khách của hắn. “Hẹn gặp lại cưng sau nhé, bạn tình của anh! Hi vọng sau này em sẽ trở nên xinh đẹp như anh thôi! AHAHAHHAHA!!!”
Sau đó, mọi thứ trở nên tối đen như mực.
Khi tỉnh dậy, ta thấy mình đang ngồi trên giường bệnh, băng bó từ đầu đến chân. Mọi thứ đang xoay vòng vòng như chong chóng, và ta cảm thấy rất đau khi chớp mắt hay khi đang thở.
Ta nhìn xung quanh. Một căn phòng trống rỗng. Ta bắt đầu rên khá to, vì miệng ta cũng đã bị bịt lại rồi. Đau quá. Một cô y tá bước vào.
“Jane ơi, cháu có nghe cô nói gì không?”
Ta nhìn về phía cô ấy. Căn phòng lại xoay vòng thêm một lần nữa.
“Jane, cô là y tá của cháu, Jackie. Cô không biết nói làm sao nữa… nhưng mà… gia đình cháu đã chết cháy trong trận hoả hoạn rồi… cô xin lỗi.”
Nước mắt lại giăng đầy trên mi mắt ta. Ta bật khóc nức nở.
“Ôi cháu yêu à. Đừng khóc chứ. Cháu sẽ không thể thở được đâu.”
Nhưng ta không thể ngừng lại được.
“Jane à, cô sẽ cho cháu một liều thuốc để giúp chá
